Home » gioi-tinh
26.10.13
Chuyện đời của một cô gái điếm không thể hoàn lương
Chỉ mới đầu tháng 6, cô gái điếm tên Thủy còn nằm bệt trong bệnh viện điều trị thì cuối tháng 7, tôi lại gặp cô ở Cần Thơ.
Gái mại dâm đêm ở Cần Thơ (Ảnh minh họa)
Cô nói mình “di cư” vào miền đất mới, để khỏi nhìn thấy những gương mặt
cũ, để làm mới mình ở nơi miền sông nước, đất khách quê người. Thủy đã
không thể hoàn lương, còn tôi, chẳng biết có duyên nghiệp gì mà một kẻ
làm báo tự do lại gặp cô ở đất Cần Thơ.
Đất mới có đổi thay đời?
Bến Ninh Kiều thành phố Cần Thơ không đẹp như trong mộng. Nó cũng bị đô
thị hoá và nơi đây, nhà hàng khách sạn mọc lên như nấm. Lại là miền đất
hoạt động của đối tượng gái mại dâm cao cấp. Về đây,
nghe cánh “xe ôm” kể chuyện, thì cái chuyện gái mại dâm là chuyện công
khai, mặc cả bán mua như ngoài chợ. Hỏi về đề tài này rất nhanh nhạy,
một anh xe ôm bảo: “Tiền nào của nấy thôi. Kém nhất là 360.000 đồng, hơn nữa là 500.000 đồng, đẹp hơn thì 1 triệu đồng”. Với cái giá tương đối “chát” như vậy thì chắc đều là “ngon” thì phải. Chả thế mà gái mại dâm
“bình dân” ở Cần Thơ cứ phải trôi dạt đi hành nghề khắp nơi. Ở Hà Nội,
trên đường Tam Trinh còn có hẳn một quán massage ghi: “Massage Cần Thơ”.
Chứng tỏ, gái Cần Thơ là một… thương hiệu cho khách làng chơi. Nhưng ở
đất Cần Thơ, những cô gái “kém chất lượng” hoặc đã “quá đát” sẽ không
còn đất hành nghề. Khách đã đến đây phải chọn hàng “chất lượng cao”. Có
lẽ vì thế mà cô gái tên Thủy kia muốn vào nơi này để… đổi đời.
Tôi gặp cô, lúc đó cô đang đi với một vị khách người Trung Quốc ở bến
Ninh Kiều. Cô không có ý chạy trốn như đã chạy trốn tôi trước đó bằng
điện thoại. Thủy đứng lại, giới thiệu với người kia tôi là bạn. Nói được
mấy câu tiếng Anh, tôi khẳng định lại điều đó. Thủy nháy mắt bảo khách
về khách sạn trước, sẽ về sau. Gã làm theo. Khách đi rồi, cô quay sang
tôi: “Hắn bao em một tuần ở trong này. Đây là một con gà béo tốt. Em
“nuôi” mãi mới được đấy. Nhưng tồ như con gà ấy, anh biết không. Em vẫn
có thể đi được với khách khác. Ở trong đây thoáng hơn ngoài đó”.
So với lần tôi gặp cô trong bệnh viện, giờ cô có khá hơn. Chúng tôi đi
dạo ngoài bến Ninh Kiều. Gió mát rười rượi. Tôi có cảm giác Thủy có cái
gì đó chua chát chất chứa trong giọng nói. Cũng như trước, đó là sự bất
cần, chán chường, buông thả. Tôi hỏi: “Em bỏ mẹ ở nhà một mình, không sợ mẹ buồn ư?”. Nhắc đến nỗi buồn của mẹ, Thủy buông một câu: “Mẹ
em đã quá buồn rồi, có buồn thêm chút nữa cũng chẳng sao. Với lại, em
đã lo mọi chuyện rồi. Em vào đây để đổi gió. Đúng là có thể dễ thở hơn
ngoài đó. Lạ thật, em tưởng cái của nợ của mình đã có thể bị bỏ đi rồi,
thế mà vào đây nhiều thằng vẫn thích”.
Dường như với cô, gái điếm vẫn là một nghề có thể “kiếm cơm” được, và
họ không có cơ hội để quay trở lại với cuộc đời để làm một con người
bình thường. Thủy nói “Em mới vào được hơn 1 tháng, nhưng thấy mảnh
đất này sống đựơc, có thể kiếm được tiền. Nếu anh muốn, em có thể đi
chơi với anh đến 11h đêm, sau giờ đó em về với thằng Tàu”. Thấy tôi ngạc nhiên, cô nói thêm: “Anh yên tâm, em điều khiển được con “gà” đó, phải tuân mệnh em hết, không thì thôi”. Cô còn cho biết thêm: “Thường
em chỉ kiếm được 10 triệu một tháng nếu làm việc quần quật ngoài Bắc.
Vào đây khác anh ạ, sướng hơn, nhàn nhã mà có thể kiếm hơn.”
Vâng, cô có thể kiếm được nhiều tiền. Những đồng tiền đánh đổi cả nhân
phẩm, đạo đức. Tôi biết, Thủy ý thức rõ điều đó. Bề ngoài cô tỏ ra bất
cần như vậy nhưng thực ra rất đau khổ. Có bao nhiêu cô gái đã từng đau
khổ vì nghề? Đã có cô gái nào âm thầm khóc cho số kiếp của mình? Thủy đã
khóc trong những trang nhật ký. Cứ tiếp tục như vậy, nhật ký của cô sẽ
chỉ chất đầy nước mắt và nỗi oán đời mà thôi.
Trót mang kiếp bán dâm
Đã có lần tôi tiếp xúc với những cô gái trong câu lạc bộ “hậu gái bán
dâm” mà Thủy đã tham gia. Ngày đó, Hoàn là cô gái thân nhất với Thủy.
Tuy mỗi người đến từ một vùng đất khác nhau nhưng thân nhau như chị em
ruột. Trong những năm tháng làm nghề, không ai hiểu Thủy bằng Hoàn.
Chính Hoàn nói với tôi: “Thủy thực ra là đứa con gái yếu đuối. Nó
rất lương thiện. Nếu không vì hoàn cảnh, vì người cha của mình, nó có
thể có một tấm chồng tốt, là một người vợ tốt chứ đâu có trở thành một
con bán dâm như ngày nay. Cái câu lạc bộ mà chúng em hoạt động cũng đã
tan rồi. Đồng tiền nghiệt ngã quá, nó đã khiến các cô gái bán đi nhân
phẩm của mình, khi trở về đường hoàn lương cũng không được”. Thủy
không thể hoàn lương, đầu óc cô đã ngả sang một chiều khác. Cái số kiếp
của cô sẽ còn vất vưởng đến bao giờ nữa? Họ vẫn đuổi bắt, tìm tòi trong
cuộc sống đầy cay nghiệt và đôi khi quên mất những gì gần gũi bên cạnh
mình, để đến khi hiểu ra thì mọi chuyện đã rồi. Ngay cả bà Nguyễn Thị
Hạnh, mẹ của Thủy cũng không thể ngờ được chuyện con gái mình đang làm.
Những đồng tiền cô đem về cho mẹ chi tiêu, mua sắm, thuốc thang... nếu
bà biết những đồng tiền đó là kết quả của những cuộc mua bán hành xác,
bà có còn sống được. Nhưng sự thật vẫn diễn ra như vậy, chẳng thể nào
thay đổi được. Đến bây giờ sức khoẻ, sự sống của bà phải dựa cả vào cô
con gái. Mà cô thì trôi dạt khắp bốn phương trời...
Như đã hẹn, tôi và cô gặp nhau vào hôm sau. Gã khách người Trung Quốc
vẫn “bao” cô và rất nghe lời cô. Thủy nói đã tìm hiểu rõ vùng sông nước
Nam bộ này rồi. Nơi nào “làm ăn” được, nơi nào không. Cô thản nhiên nói
sẽ “hoạt động” ở vùng này cho đến bao giờ khách “nhẵn mặt” cô. Khi tôi
hỏi: không còn cách nào khác sao? Tại sao cứ phải làm nghề bán thân?
Thủy lắc đầu: “Cuộc sống của em cần tiền. Em không thể làm cách nào
khác để kiếm được nhiều tiền hơn là công việc hiện tại. Nếu anh thấy bất
tiện thì đừng bao giờ tìm em, nói chuyện với em làm gì. Hãy coi em là
con điếm đáng tránh xa. Anh là một nhà báo, qua lại với em chả có tích
sự gì đâu. Người như chúng em khác, không thánh thiện như anh được”.
Không ngờ cô lại cay nghiệt thế. Tôi không muốn tránh xa cô. Tôi đã
hiểu những giằng xé trong cô. Nỗi đau và sự ám ảnh luôn luôn hành hạ một
cô gái. Trong nghề, tôi đã tiếp xúc với nhiều cô gái bán hoa để viết về
thân phận của họ nhưng không có cô gái nào khiến tôi xúc động như với
Thủy. Nếu để viết thành tiểu thuyết thì chuyện đời của cô cũng đủ để
thành một cuốn đầy đặn. Và, những trang nhật ký của cô cũng có thể in
sách và bán rất chạy. Nếu để nói với cô một câu duy nhất hoặc cuối cùng,
thì tôi sẽ nói là tôi rất mến cô.
Nhưng số phận sao lại trớ trêu như thế. Tôi thực lòng xôn xao nhiều lần
khi đứng trước cô gái điếm này. Chưa bao giờ dám nghĩ cô là một người
mất hết nhân tính. Biết bao cô gái ở làng tôi cũng đã đưa nhau lên phố.
Nhưng họ cùng chung một điểm là bị cám dỗ, sa ngã, bị xã hội ruồng bỏ và chịu thảm cảnh của thất nghiệp. Con ma thất nghiệp thật đáng sợ. Nó là nguyên nhân gây ra những đau đớn cho xã hội.
Là nguyên nhân sinh ra những cô gái như Thủy. Thủy đã khóc trên vai
tôi. Tôi khẽ khàng ôm cô, cảm thấy có một khoảng cách nào đó. Vâng, đó
là một khoảng cách vô hình. Nếu không vì khoảng cách này, biết đâu tôi
đã yêu cô. Nếu cô không trót mang kiếp gái bán dâm... Rất có thể chúng
tôi đã là một cặp. Giờ đây đã quá muộn rồi. Không thể làm gì khác được
để thay đổi Thủy cả. Nếu thay đổi được, cô đã tự thay đổi.

